About

Wednesday, February 25, 2015

CHỨNG Ợ NÓNG - CHỨNG Ợ CHUA (HEARTBURN) - Do LQT Biên Dịch


ĐIỀU TRỊ

Ngăn chặn axit tiếp tục là cơ sở chính trong việc điều trị bệnh trào ngược thực quản.  Mục đích của việc trị liệu bằng thuốc là muốn giảm bớt hàm lượng axit và cải thiện các tình trạng bất thường trong chức năng hoạt động của cơ thắt thực quản dưới (LES), thực quản, hoặc bao tử.

Đa số các trường hợp bị trào ngược thực quản sẽ không nghiêm trọng và có thể được quản lý bằng cách thay đổi lối sống và sử dụng các loại thuốc không cần toa bác sĩ (over-the-counter medication) cũng như các loại thuốc kháng axit (antacid).

Các Phương Pháp Điều Trị Bằng Thuốc

Các bệnh nhân có các triệu chứng vừa đến nghiêm trọng và không hiệu quả sau khi thay đổi lối sống, hoặc những ai được chẩn đoán bị bệnh ở giai đoạn cuối thì trên cơ bản có thể bắt đầu sử dụng các loại thuốc mạnh hơn tùy thuộc vào các biến chứng được chẩn đoán.  Tuy nhiên, các chuyên gia vẫn còn tranh cãi về cách thức tốt nhất để tiến hành điều trị bằng thuốc cho chứng bệnh trào ngược thực quản ở đa số các bệnh nhân này.  Hai chọn lựa trị liệu chính là nâng cấp (step-up) và giảm lượng (step-down):

-      Phương Pháp Nâng Cấp.  Với phương pháp này, đầu tiên bệnh nhân sẽ được cho thử sử dụng một loại thuốc chặn H2 (H2 blocker drug), mà có thể mua không cần toa bác sĩ.  Các loại thuốc này bao gồm famotidine (Pepcid AC), cimetidine (Tagamet HB), ranitidine (Zantac 75), và nizatidine (Axid AR).  Nếu tình trạng bệnh nhân không cải thiện, bác sĩ sẽ “nâng cấp” cho bệnh nhân sử dụng các loại thuốc ức chế bơm proton (proton-pump inhibitor) mạnh hơn, thường là omeprazole (Prilosec).
-      Phương Pháp Giảm Lượng.  Theo phương pháp này, đầu tiên bác sĩ sẽ cho bệnh nhân sử dụng một loại thuốc mạnh hơn, thường là một loại thuốc ức chế bơm proton (PPI), chẳng hạn như omeprazole (Prilosec).  Sau khi các bệnh nhân không còn xuất hiện các triệu chứng trong vòng từ 2 tháng trở lên, thì bác sĩ sẽ cho bệnh nhân “giảm lượng” xuống và chỉ sử dụng phân nửa liều lượng trước đây.  Nếu các triệu chứng không còn dấu hiệu tái phát, bác sĩ sẽ yêu cầu bệnh nhân ngưng sử dụng loại thuốc này.  Theo một nghiên cứu sử dụng phương pháp giảm lượng, có khoảng 58% số bệnh nhân không còn xuất hiện các triệu chứng sau 1 năm, trong đó 27% hoàn toàn không sử dụng bất kỳ loại thuốc nào.  Một số bác sĩ cho rằng phương pháp giảm lượng nên áp dụng cho các bệnh nhân mắc bệnh trào ngược thực quản có mức độ từ vừa đến nghiêm trọng.

Các nguyên tắc hướng dẫn chỉ ra rằng các loại thuốc ức chế bơm proton (PPI) nên được chỉ định sử dụng trước tiên, và bệnh nhân chỉ uống mỗi ngày 1 lần trong vòng 8 tuần.  Ngay cả khi các triệu chứng có thể được thuyên giảm sau khi sử dụng thuốc, nhưng chúng vẫn thường tái xuất hiện trong vòng vài tháng sau khi ngưng trị liệu bằng thuốc.  Bệnh nhân có thể phải sử dụng thuốc dài hạn.

Nếu cả hai phương pháp điều trị này không giúp hạ giảm các triệu chứng, bác sĩ nên kiểm tra xem bệnh nhân có các chứng bệnh khác không.  Nội soi và các tiến trình kiểm tra khác có thể được sử dụng để chứng thực bệnh trào ngược thực quản và loại trừ các rối loạn khác.  Trong một số trường hợp, mật, mà không phải axit, có thể là nguyên nhân gây ra các triệu chứng, do đó các loại thuốc hạ axit hoặc kháng axit sẽ không giúp ích được cho bệnh nhân.  (Mật là một chất dịch hiện diện trong ruột non và túi mật).

Phẫu Thuật

Giải pháp phẫu thuật có thể được chỉ định trong một số tình huống:

-      Nếu việc thay đổi lối sống và các phương pháp điều trị bằng thuốc không thành công
-      Ở các bệnh nhân có các biến chứng bệnh khác
-      Ở những người trẻ tuổi có bệnh trào ngược thực quản mãn tính, và phải đối diện với những chi phí và những bất tiện trong việc duy trì trị liệu bằng thuốc suốt đời.

Một số bác sĩ đang đề xuất thực hiện phẫu thuật như một chọn lựa trị liệu cho nhiều bệnh nhân mắc bệnh trào ngược thực quản mãn tính, đặc biệt là sau khi các tiến trình phẫu thuật ít xâm lấn đang trở nên phổ biến rộng rãi, và vì chỉ có phẫu thuật mới cải thiện được tình trạng trào ngược thức ăn lên miệng (regurgitation).  Ngoài ra, bệnh trào ngược thực quản mãn tính tỏ ra nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì người ta đã từng dự đoán trước đây, và tính an toàn lâu dài đối với việc bệnh nhân sử dụng thuốc để ngăn chặn axit vẫn chưa được đảm bảo.

Tuy nhiên, các tiến trình ngăn chặn bệnh trào ngược thực quản vẫn tạo ra nhiều biến chứng và có tỉ lệ thất bại khá cao (từ 30% trong vòng 5 năm đến 63% trong vòng 10 năm) và, cũng giống như trị liệu bằng thuốc, các tiến trình phẫu thuật hiện tại không thể chữa khỏi bệnh trào ngược thực quản (GERD).  Có khoảng 15% số bệnh nhân vẫn cần phải sử dụng các loại thuốc ngăn chặn bệnh trào ngược thực quản sau khi giải phẫu.  Ngoài ra, khoảng 40% các bệnh nhân thực hiện phẫu thuật sẽ có nguy cơ xuất hiện các triệu chứng mới sau khi phẫu thuật (ví dụ, đánh hơi, trương bụng, khó nuốt), phần lớn xảy ra khoảng một năm sau phẫu thuật.  Cuối cùng, chứng cứ hiện nay – đặc biệt theo một nghiên cứu năm 2002 ở Thụy Điển – cho thấy rất rõ ràng rằng tiến trình này không giúp giảm bớt được nguy cơ mắc bệnh ung thư thực quản ở các bệnh nhân có nguy cơ cao, chẳng hạn như các bệnh nhân bị rối loạn thực quản Barrett.  Các tiến trình mới có thể cải thiện được các kết quả hiện tại, nhưng vào thời điểm này bệnh nhân nên cân nhắc hết sức thận trọng các chọn lựa phẫu thuật khi tư vấn với bác sĩ giải phẫu và bác sĩ gia đình.